Đọc truyện [Việt Nam] Nước Lạc Việt Ở Thế Giới Mới - Tác giả nguyenhongthai3a1991 : Nước anh, ông ta là người mong chờ nhất sau Quang Toản. Mỗi tầng hiểu biết của người dân Đại Việt đối với thế giới bên ngoài càng tăng phần dễ dàng công việc truyền giáo. Nghiên cứu yếu tố tác động đến khả năng thu hút đầu tư trực tiếp nước ngoài của các quốc gia đông nam á Tải Ebook Nước Lạc Việt Ở Thế Giới Mới - nguyenhongthai3a1991 Tới chương 55 Epub, Prc/Mobi, Pdf. Giới thiệu Ebook: Tác giả: nguyenhongthai3a1991 Thể loại: Quân sự, Xuyên Không Nguồn: tangthuvien.vn; Truyen.org-Diên đàn truyện Trạng thái: Tới chương 55. Giới thiệu truyện: Danh sách chương truyện Nước Lạc Việt Ở Thế Giới Mới. Chương 1 - Xuyên việt. Chương 2 - Lần đầu tiên lên triều. Chương 3 - Lê Văn Hưng. Chương 4 - Bước đầu kế hoạch. Chương 5 - Từ khanh lấy ra. Chương 6 - Ổ bi. Chương 7 - phải cắn miếng bánh nhà thanh này rồi. Chương Tình trạng ô nhiễm môi trường nước đang đe dọa tới sức khỏe, chất lượng sống của con người. Chính bởi vậy, những biện pháp xử lý, hỗ trợ cùng với các chính sách ép buộc đối với việc xử lý nước thải trước khi thải ra môi trường đang dần giúp cải thiện môi trường nước. 1. Định nghĩa ô nhiễm môi trường nước . Hoàng cung Phú Xuân, Điện Thái Hòa Vừa lên triều Hồ Độc Lập liền nói“ Chư vị ái khanh, Trẫm hiện tại có một chuyện không rõ, cảm thấy mơ hồ muốn mời các vị ái khanh thảo luận giải đáp giúp trẫm”.Trong điện yên tĩnh, các đại thần chờ đợi không biết hoàng thượng định hỏi vấn đề gì, mọi người trơ mắt nhìn.“ Là như vậy, hôm qua trẫm nằm mộng, mộng thấy một vị thần tiên nói cho trẫm biết, thiếc có thể tự mình nổi trên mặt nước, trẫm cảm thấy rất thần kỳ, lại không tin, nhưng lão thần tiên lại nói cho ta biết đây là chuyện có thể, còn trẫm lại cảm thấy không thể tưởng nổi. thiếc sao có thể tự mình nổi trên mặt nước, nghĩ đi nghĩ lại, cùng các vị ái khanh nghiền ngẫm vấn đề mà lão thần tiên đưa ra, các vị ái khanh có thể nói cho ta biết. điều này có thể làm được hay không?”Vấn đề Hồ Độc Lập vừa nêu ra khiến cả đại thần tròn mắt nhìn hắn, cái này tính là vấn đề gì cơ chứ, có ai không biết thiếc bỏ xuống nước sẽ chìm. Làm cho thiếc tự mình nổi trên mặt nước là điều không có khả năng, trực tiếp bỏ cục thiếc lên chiếc bè gỗ chẳng phải là có thể nổi trên mặt nước hay sao. Các bị đại thần ở bên dưới đều nói lên chuyện này không có khả năng,.“ chư vị ái khanh đều nói điều này là không thể, nhưng vị thần tiên kia nói cho trẫm biết điều này là có thể, hơn nữa còn khảng định chắc chắn, vậy không lẽ vị thần tiên ấy nói sai rồi sao.” Hồ Độc Lập làm ra bộ dạng khiêm tốn học hỏi.“ Chư vị ái khanh, thực ra trẫm cũng không hề tin tưởng có thể làm cho thiếc tự nổi trên nước. lão thần tiên nói không tin có thể làm thử, cho nên, chư vị ái khanh cũng thử xem có thể làm được hay không”Nói rồi vẫy tay cho người mang mấy tấm sắt được thợ dát mỏng cùng với một thùng nước dưới các vị đại thần đều ráng hai mắt lên nhìn, đây là chuyện trước nay chưa ai làm. Thiếc có thể tự mình nổi trên nước sao, điều này thật sự quá khó làm cho người tin tưởng mấy vị đại thần bắt đầu cầm lấy tấm thiếc cho vào thùng nước rồi thử. Sau một hồi“Bẩm hoàng thượng lão thần đã làm thử nhưng chẳng có cách gì làm cho thiếc có thể tự mình nổi trên mặt nước được.” Nói xong vị lão thần này còn chứng minh bằng cách nhẹ nhàng thả tấm sắt liền chìm nghỉm.“ Hoàng thượng lão thần cũng thử nhưng đều như vậy”“thần cũng thấy như vậy”“ Hoàng thương sắt không thể tự mình nổi được”“Đúng vậy thưa bệ hạ”.Phía dưới các vị đại thần đều nhao nhao nói ra ý kết quả thử nghiệm của mình. Tất cả đều nói không được. khong thể làm được. chẳng có cách Độc Lập cười nói “ Các vị ái khanh đều nói không thể nhưng chính miệng vị thần tiên ấy lại nói với trẫm là có thể đấy”.“ Bẩm hoàng thượng, không nên tin vào lời yêu ngôn. Điều này sao có thể, hắn chắc chắn là yêu ma, nói ra lời lẽ nhằm đầu độc hoàng thượng .”“ Đúng vậy, đó chắc chắn là yêu ma”“….. đây là lời nói hồ đồ của ma quỷ, bệ hạ không nên tin”Một đám quần thần đều phụ họa nói đó là lởi không nên Độc Lập tất nhiên đã có chuẩn bị từ trước, chỉ chờ đến lúc này, cùng thảo luận một chút kiến thức khoa học, dùng kiến thức khoa học để đả kích một chút cái thói không biết tiến tới, bảo thủ quan liêu của chúng quần thần.“ Các vị ái khanh đều nói không thể tin, nhưng vị thần ấy đã chứng minh rằng được, khiến trẫm hết sức bội phục”Hồ Độc Lập phất phất tay Một tiểu thái giám vội vàng bưng ra mô hình nhỏ của con thuyền được làm bằng sắt. sau đó đặt vào trong thùng nước, nổi bồng bềnh trong đại thần nhìn thấy đều há hốc mồm như không tin vào mắt mình. Điều kì lạ lại xảy ra trước mắt, chỉ mới trước đây giây lát họ còn đồng loạt lên tiếng phủ nhận triều thần rơi vào trầm mặc. một số người còn lại tự mình nhấc mô hình lên quan sát sau đó tự tay thả xuống nước kiểm chứng lại.“ Các vị ái khanh, các người còn cho rằng trẫm mộng thấy vị thần tiên ấy chính là yêu ma nói lời bậy.” Hồ Độc Lập cười cười rồi dưới các đại thần là một mảng yên lặng không có tiếng động nào, chẳng ai mở miệng nói một điều. Hồ Độc Lập trong lòng đắc ý nghĩ, các ngươi khinh ta còn nhỏ, không chịu phục, ta chỉ dùng một tí kiến thức vật lý cỏn con liền làm cho cả đám choáng váng, không dám hé nửa lời, dám không nghe lời, ta cho các ngươi tiếp tục choáng váng. Từ nay về sau còn ỷ thế lão thần, coi ta là trẻ con mà qua mặt thì coi lúc sau , các đại thần mới tỉnh ra, đây là thần linh báo mộng cho Hoàng Thượng đấy, cả đám đứng đực ra im lặng, người săm soi từng viên gạch nền, kể đi xét trần nhà.“ Ngoài ra khi trẫm hỏi vị thần nhân ấy làm thế nào để trị vì đất nước, khiến cho đại nam ta trường tồn, dân ta no ấm, các ái khanh có biết lão thần tiên ấy nói gì không .”Đây đúng là bom tấn rồi, là thần tiên chỉ dạy cho hoàng thượng cách an bang trị quốc đấy, đây là điều mà hầu hết các đại thần quan tâm nha. Mọi người sau phút giây sửng sốt liền tò mò.“ lời của thần tiên dạy, chúng lão thần ngu dốt sao đoán được, mong bệ hạ cho chúng thần được nghe lại”“ Vị thần tiên ấy dạy trẫm khá nhiều điều cần phải làm, trong đó có một điều quan trọng đó chính là dùng người”“ không biết thần tiên dạy bệ hạ dùng người như thế nào”“ Trẫm cũng hỏi vị thần tiên ấy một câu như vậy, lão thần tiên bảo trẫm phải nên dùng người tài đức.”“ trẫm lại hỏi thế nào là người tài đức, đến đây vị thần tiên ấy không nói gì mà chỉ đọc cho trẫm nghe một bài thơ”“ trẫm vẫn còn nhớ rõ, các vị ái khanh hãy nghe rồi góp ý cho trẫm”Các đại thần lần này đúng là kinh sợ rồi, đây là lời dạy của thần tiên đấy, tuyệt đối không nên xem thường. Hồ Độc Lập đọc "Đất có bốn phương Đông Tây Nam có bốn mùa Xuân Hạ Thu có bốn đức Cần Kiệm Liêm một phương thì không thành một mùa thì không thành một đức thì không thành người."Nghe đến đây không ít vị đại thần quên mất đang ở buổi chầu, không tự chủ được vỗ tay khen hay, lão thần tiên dạy thật chí lý. Đây chính là đại Độc Lập thấy vậy liền cười mỉm, Lời Hồ Chủ Tịch sao có thể sai được, ý mâý lão chỉ khen thừa.“ Các vị ái khanh, thấy lời dạy của lão thần tiên thế nào, liệu có gì không đúng”“ Thần thấy đây đều là lời vàng ngọc, không có chỗ nào không đúng, lại lập luạn khúc chiết, tuy đầy hàm ý nhưng dễ hiểu, quả khong hổ là lời lão thần tiên răn dạy”“.. thần cũng thấy như vậy”“.. đây quả là lời vàng ngọc, quả là lời dạy của lão thần tiên”“ Trẫm cũng thấy như vậy, để cho trẫm và mọi người khác cốt ghi tâm lời dạy của lão thần tiên, trẫm nghĩ nên treo 4 chữ cần kiệm liêm chính lên trên đại điện để lấy đó mà răn dạy mọi người, tiện thể thay tên điện này thành điện “ Cần Kiệm Liêm Chính””’.Chúng đại thần liền hiểu được ý của Hoàng Thượng, chính là từ nay về say trong điện sẽ treo lên một tấm bảng lớn ghi 4 chũ Cần Kiệm Liêm Chính, rồi đổi tên điện thành Cần Kiệm liêm chính, hình như đây cũng không phải là chuyện xấu, dù sao đây cũng là lời dạy tốt, lời vàng ý ngọc nhắc nhở mọi người cần kiệm liêm chính. Nên mọi người chẳng ai có ý kiến phản đối vì chuyện hôm nay mà trong một thời gian ngắn từ kinh thành sau đó lan ra cả nước, những từ nhưHoàng đế ..Thần tiên báo mộng…thiếc tự nổi trên nước… Thần tiên truyền dạy … Đề tài này liền trở thành sốt dẻo được nói đến nhiều nhất trong thời gian Kế tiếp chính là xử lý sự vụĐầu tiên là các nơi xin được cấp kinh phí nhằm đào kênh mương tưới tiêu, vụ vừa rồi do thiếu nước trầm trọng mà 1/3 diện tích đất canh tác bị bỏ hoang. Có địa phương bị bỏ hoang đến 2/3 đât đai vì thiếu mình mới xuyên qua có mấy ngày thôi mà đã giao cho mình cái đống hỗn độn thế này rồi. không biết cái đám lê trịnh trước đây ăn ở thế nào?Hắn nhìn xuống đám đại thần hỏi. “ các vị ái khanh, việc này nên giải quyết thế nào đây, cái này bộ hộ bỏ ra được bao nhiêu”“ Khởi bẩm hoàng thượng, bộ Hộ sợ còn không đủ tiền cầm cự đến năm sau. Lấy không ra được đồng nào hết. xin hoàng thượng thứ tội”Nếu xử tội lão xong mà bộ hộ có đầy bạc ta cũng làm rồi, không cần lão phải nói thừa, nhìn cái bản mặt xin tội của lão kìa, cứ trơ ra như khúc gỗ vậy, chẳng có chút bộ dán nào đang xin tội cả.“Nếu cấp, theo khanh cần bao nhiêu sẽ đủ”Câu hỏi quá khó rồi, đắp đê làm công trình thủy lợi, đây là công trình không đáy đấy, chỉ có thiếu, mãi chẳng bao giờ đủ cả, ngoài ra hằng năm còn phải được nạo vét, bồi đắp thêm. Dù cho mấy nghìn vạn đổ vào cũng chẳng xong lão ấp úng không biết trả lời ra sao. Hắn cũng chẳng muốn làm khó lão nữa nên nói.“Vấn đề này phải tìm cách khác giải quyết khác thôi. Từ thời nhà Trần đến bây giờ nước ta đã bao lần chăm lo đắp đê, song hạn hán lụt lội lớn bé không năm nào không có, giải quyết triệt để là việc không phải sức một ngày có thể lam được.”“ Trẫm nói như vậy không phải là có ý muốn bỏ việc làm thủy lợi, mà trẫm cần các khanh về suy xét thấu đáo vấn đề trên, hôm sau trẫm muốn nghe cáo kiến của các vị. Ai có thể tìm ra cách giải quyết vấn đề này, Trẫm ắt có thưởng lớn”.Chúng thần nghe vậy cảm thấy rất có lý, lại nghe nghĩ được cách ắt có thưởng lớn lại càng vui mừng trong lòng, quyết phen này về nhà phải tìm quyết tìm ra cách hay mới được. Vấn đề này tồn tại bao lâu nay vậy mà chưa ai nghĩ ra, nếu mình giải quyết được thì chẳng phải luu danh thiên cổ người là vậy, chẳng ai tụ cho mình là ngu dốt cả, chính vì vậy mà càng tự tin vào cái đầu của mình.“ Chúng thần lĩnh chỉ”Kế tiếp Phạm Công Thiệu đứng ra dâng tấuMọi người bắt đầu thấy lạ, chẳng phải vị công bộ ti này thường ngày vẫn nổi tiếng là kín miệng ít nói không tranh với đời sao, đột nhiên hôm nay lao ra xin dâng biểu. chuyện lạ lúc nào cũng có, nhưng hôm nay đặc biệt nhiều Độc Lập đương nhiên cũng giả bộ ngu, lấy làm bất ngờ nói.“ Vị ái khanh này có vấn đề gì cứ mạnh dạn tấu lên”.“ Thưa Hoàng Thượng, hiện tại đất nước dang cần rất nhiều nguyên liệu như vàng bạc, đồng thiếc, nhằm đúc súng, làm tiền chế tạo vũ khí cương bị, làm nông cụ sản xuất. Đại nam ta mặc dù nổi tiếng có nhiều khoáng sản, nhưng hiện tại đa số kim khí đều phải nhập lậu từ nhà thanh, kho bộ hộ thiếu thốn nguyên liệu, thần nghĩ nên chú trọng việc khai khoáng mà theo thần thấy có những điều ta phải gấp rút làm như tiên phải cho người tiếp tục tìm kiếm các mỏ khoáng sản mớiThứ hai phải thu hồi toàn bộ các mỏ khai thác lậuThứ 3 cần phải có một ban đứng ra chuyên trách việc này mà không phải qua nhiều bước trung gian gây thất thu không đáng, tránh nhiều kẻ vu lợi làm cànThư 4 cần phải tuyển chọn người có khả năng có sức khỏe chuyên làm thợ mỏ, tang thêm đãi ngộ, làm cho họ hứng thú làm việc, tăng năng suấtThứ 5 cần cải tiến công cụ để tang hiệu quảĐây chính là lời tâm huyết của thần xin bệ hạ nghe theo”Các đại thần bắt đầu từ ngạc nhiên chuyển sang sửng sờ không giám tin vào mắt mình nữa như vậy mà hắn cũng giám nói ra sao. Như vậy chẳng khác nào tự đẩy mình vào đích ngắm của người khác, bộ tên này bị bệnh nên nói nhầm hay chung tất cả mọi người đang nhìn lão như nhìn một kẻ sắp chết, cũng có người đồng tình, kẻ thương hại cũng có. Song chẳng ai tin tưởng năm điều trên mà hắn đưa ra có thể thực phản ứng của các triều thần Hồ Độc Lập có chút chột dạ, có lẽ việc này đưa ra có chút hơi sơm, nhưng lại không thể không đưa ra nha. Hoàng Cung Phú nay là ngày lành tháng tốt ngày người đỗ đạt trong kỳ thi đình vừa rồi ra mắt hoàng đế, như lần trước, Quang Toản cho gặp chung tại sân rồng. Ngay từ sáng sớm năm trăm mười người trong danh sách thi đậu lần này có mặt tại Hoàng Cung, xung quanh còn có bá quan văn võ đứng quan khán. Phải nói sáng hôm nay hoàng cung rất đông người, thời tiết đầu xuân ấm áp, không khí tươi mát, dễ làm cho người ta thấy khoan khoái trong lòng, các thí sinh áo quần chỉnh tề đứng trước sân đợi hắn xuất hiện. Quang Toản đến nơi là lúc công việc được chuẩn bị ổn Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!- Bình thân!- Hắn đứng trên bậc cao mà nói- Tạ ơn Hoàng Thượng!Lúc mọi người ổn định vị trí, một thái giám tay cầm thánh chỉ đọc lớn xướng tên của từng người thi đậu. Vì khá đông người nên có phần hơi lâu, Quang Toản muốn bỏ qua phần này nhưng đám bên Bộ Lễ nhất quyết không chịu nói đây là nghi thức xướng tên bảng vàng không thể không có, là để coi trọng bậc nho gia đỗ đạt vinh quy bái tổ… khuyến khích dân chúng theo gương mà chăm chỉ đọc sách thánh hiền. Kể ra mấy lão nói cũng đúng, hắn chẳng có lý do nào chính đáng khi muốn cắt đi phần Các ái khanh có mệt không? Có ai thấy mỏi chân không?- Khởi bẩm Hoàng Thượng không mệt,không mỏi! - Cả mấy trăm người cùng trả Trẫm có lời chúc mừng đến các khanh, những người đứng đây đều hoàn toàn xứng đáng, xứng đáng với công sức đã bỏ ra, xứng đáng với mong đợi của trẫm. “ non sông Đại Việt có trở nên tươi đẹp hay không? Dân tộc Đại Việt có bước đến đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ vào một phần công sức đóng góp của các khanh” trích lời dạy Hồ Chủ Tịch có sửa chữa.…….- Người đâu bày tiệc mừng – đây là tiết mục hắn đề nghị thêm vào, hắn muốn thông qua tiệc rựu để dễ dàng nói chuyện gần gũi với những sĩ tử thi đậu trong đợt này, gánh nặng đặt lên vai họ trong tương lai là rất lớn, đến bây giờ vẫn chưa ai trong số họ biết mục đích của hắn cả, theo Trần Văn Kỷ góp ý, chuyện để cho họ biết chỉ là sớm hay muộn bởi vậy nên cho họ chuẩn bị tốt tinh thần, dù sao thời kỳ này đi xa như vậy không phải ai cũng tự Tạ ơn Hoàng Thượng, vạn tuế vạn vạn tuếHắn nghe câu vạn tuế này ban đầu còn có chút muốn… .. giờ đây đã sắp thành quen. Khi đồ ăn được các cung nữ xinh đẹp thướt tha mang lên đầy đủ, rựu cũng được đổ ra bát, nhưng ai nấy vẫn còn rụt rè nhìn về phía hắn. Quang Toản biết đây là lúc mình nên lên tiếng Các khanh gia hãy cứ tự nhiên, trong lúc tiệc rựu mọi người không cần quá câu nệ a. Trẫm biết các khanh có nhiều thắc mắc muốn được giải đáp mà không biết hỏi ai, sẵn dịp này hãy cứ mạnh dạn lên tiếng. Trẫm sẽ đứng ra trả lời. Nếu được thì chỉ cần hô to lên một tiếng được! Được không?- Được!- Tốt lắm! Mọi người ngồi xuống dự tiệc đi tiệc của hắn đặt ở trên bậc khá cao đủ để hắn quan sát hết phía dưới. Vừa ngồi xuống đã có người đứng lên thi lễ đặt câu hỏi. Vì đã nói trước không cần câu nệ nên lễ nghi cũng được giảm thiểu Khải bẩm Hoàng Thượng! Học sinh tên Hoàng Phúc xin hỏi ban nãy học sinh nghe ngài nói “ cường quốc năm châu” học sinh không biết nghĩa là gì. Trong sách có ghi nước tàu trước chia làm chín châu, có phải năm châu thuộc trong chín châu này?Tai rất thính ah. Hắn chỉ đọc qua như vậy không ngờ đã có người để ý. - Vị ái khanh này hỏi rất hay, trẫm nghĩ mọi người ở đây chắc sẽ có nhiều người thắc mắc. Năm châu mà trẫm vừa nói không có liên quan gì đến cửu châu bên tàu cả, nếu cộng lãnh thổ của Đại Việt ta của Thanh quốc, Xiêm la,, Champa, Ai lao, Cao Ly, Chà –Và, Mông Cổ, Tây Vực cũng chỉ được một châu trong năm châu mà thôi. Hay còn gọi là Á châuCả đám nghe đến đây đều sôi trào, chuyện này đã vượt qua tầm hiểu biết của họ, không ngờ tất cả những nước trong sách vở của mà họ có thể tìm được cộng lại cũng chỉ được một châu. Thanh quốc lãnh thổ bao lớn a, Đại Nam, Xiêm La rất lớn đấy, liệu Hoàng Thượng có phải nói quá lên không? Có người tỏ ra nghi ngờ cất tiếng Khải bẩm Hoàng Thượng, vậy bốn châu còn lại là những châu nào?- Bốn châu còn lại là Châu Âu, châu Mỹ, châu Phi, và Châu Khải bẩm Hoàng Thượng muốn đến bốn châu này thì phải làm thế suy nghĩ của một số người có lẽ phải biết tiên phép gì đó mới có thể đến những châu còn Câu hỏi hay lắm, để đi được đến bốn châu đó chúng ta phải dùng thuyền lớn để đi. Các khanh biết những người Tây Dương chứ, họ chính là đến tù Âu Châu. Chính họ đã đóng nên những con thuyền to lớn để đến các Châu lục khác. Có thể nói hiện tại châu lục mạnh nhất giàu có nhất chính là châu đây đám người phía dưới bị Quang Toản kích phát tính tò mò rồi. Nếu những lời nói này phát ra từ miệng người khác có lẽ họ sẽ cho đó là tên điên, nhưng lời nói do thiên tử phát ra hoàn toàn khác. Thiên tử được cả thần tiên chỉ dạy, thậm chí còn có thể làm cho thiếc tự nổi trên nước, lại còn chuyện gì mà không Khởi bẩm Hoàng Thượng! Không biết Á Châu ta đứng thứ mấy?- Nếu xếp đúng thì Á châu ta chỉ đứng thứ trả lời này khiến họ đau lòng rồi, ai mà không muốn cổ vũ “đội nhà” ah, bọn hắn ở trên Á châu vậy Á châu là “đội nhà” còn gì, là châu lục bọn họ nhiệt liệt ủng hộ đó. Vẫn có một số người không cam lòng với câu trả lời ngắn gọn của Quang Toản muốn hắn giải thích rõ ràng Xin Hoàng Thượng chỉ Giàu có thua Châu Âu một chút là Châu Mỹ, nhưng lại là châu có lãnh thổ rộng lớn và nhiều tài nguyên nhất, ở đó có rất nhiều mỏ vàng bạc lớn, nhiều đến mức các khanh không thể tưởng ra được, người Châu Âu hằng trăm năm trước.., có lẽ là từ hồi vua Lê Thái Tông .. đã đến đây xâm chiếm lãnh thổ Châu Mỹ. Khoảng hai trăm năm sau đó người ở châu Mỹ mới đánh đuổi được các cường quốc Châu Âu để xây dựng cường quốc của mình. Thứ ba là Châu Á nơi chúng ta đang đứng, vì có nền lập quốc lâu đời dân cư đông đúc nên mới được đứng thứ ba. Sau châu Á là châu Phi…. Cuối cùng là châu Úc….- Hoàng Thượng nói như vậy chẳng phải chúng ta rất yếu sao. Người Châu Âu xâm chiếm châu Mỹ, châu Phi bị họ bắt làm nô lệ. Vậy chẳng phải họ rất mạnh sao?Một số người nghe đến đây bắt đầu tỏ ra hoang mang rồi. Đương nhiên phần lớn vẫn coi đây chỉ là chuyện xa xôi không có gì đáng lo Hoàng Thượng không biết cường quốc năm châu gồm những ai. Có Đại Việt ta không?Quang Toản nghe hỏi câu này liền biết đã đến lúc nên buông mồi câu rồi. chuẩn bị thổi phồng.- ở châu âu lúc này có khoảng chục nước là cường quốc, nhất là các nước như Anh, Pháp, Phổ, Áo-Hung, Octoman, Tây Ban Nha, Nga, Thụy Điển, Hà Lan, Ý . các nước khác trên Châu âu tuy không phải là cường quốc nhưng cũng không kém là mấy. ở châu Mỹ có khoảng bốn cường quốc là Hoa Kỳ, Canada, Mexico, Brazin. Còn ở châu Á ta chỉ có nhà Thanh được miễn cưỡng cho là cường quốc vì dân họ quá đông. Còn Đại Việt ta không bằng bất cứ một nước nào ở Châu Âu, các khanh nghĩ xem nước ta có phải là cường quốc hay không? nói đến đây hắn không quên thở dài một người phía dưới nghe như vậy tất cả đều lấy làm kinh hãi. Không ngờ Đại Việt mình lại thê thảm như vậy, dù không phải là cường quốc cũng sém được đi, đằng này lại thua kém hơn bất kỳ nước nào ở Châu Âu, điều này làm cho lòng tin trong người họ bị đả kích nặng nề, chính Hoàng Thượng cũng phải thở dài như vậy, không việc gì ngài phải nói dối đề cao người mà tự hạ thấp mình cả. Có người sợ mình nghe nhầm nên hỏi lại - Hoàng Thượng! Có thật như vậy không!- Chuyện này không khó để chứng minh, các khanh nhìn vào những đồ vật tinh xảo này thì biết, ở ta vật này chỉ trong cung mới có, còn ở chỗ họ hầu như có thể thấy nhiều như ở ta thấy chén uống rựu nói đến đây liền có người phụ họa mang ra một mớ đồ trong hoàng cung như đồng hồ, ống nhòm, lọ thủy tinh, súng hỏa mai loại ngắn. ..Đưa ra cho đám người phía dưới truyền tay nhau xem. Hắn không dừng lại mà tiếp tục dẫn Các Châu đều được ngăn cách nhau bởi biển lớn, mà họ vẫn có thể đem quân từ châu này đến châu kia để xâm chiếm đó thôi, điều này ta làm được sao? Các khanh thấy thuyền lớn của họ đậu trên bến Hội An chứ, họ có hàng vạn chiếc như vậy, đáng nói là không phải của triều đình mà là của tư nhân. Người dân của họ sắm thuyền lớn như dân ta sắm thúng. Dân mà đã giàu như vậy chứng tỏ triều đình của họ không hề nghèo chút Hoàng Thượng! Không cần lo lắng, học sinh nghĩ họ ở xa ta như vậy, có biển lớn ngăn cách, lâu này họ không động đến mình chắc chắn phải có lý do. Học sinh thấy họ khó làm gì nổi người thi đậu mà chưa được bổ nhiệm quan chức thì xưng với vua là học sinhNhiều người nghe như vậy cũng tỏ ý tán Các ái khanh nhầm rồi, lãnh Thổ kéo dài từ Cao Ly cho đến Thanh đến ta rồi đến Xiêm La cũng chỉ là phần phía đông của Á châu mà thôi. Phần phía tây Á châu đã bị người Châu Âu chiếm cứ hơn cả trăm năm nay rồi, hiện tại quân đội của họ đã đến phía tây nước Xiêm rồi, không bao lâu nữa có thể sẽ kéo đến nước ta thôi. Với lại họ có thuyền lớn như vậy còn sợ gì biển rộng. Phía nam của ta là nước Chà- Và đã bị họ chiếm rất lâu rồi. Lúc đó họ chỉ dùng hai ngàn quân là đã chiếm xong Chà đám nghe đến đây liền lo sợ rồi, ở đâu xa thì họ không biết nhưng Chà Và và Xiêm La thì không ai không biết nha. Tuy rằng hai nước này có yếu hơn Đại Việt nhưng muốn dùng hai ngàn người mà đã thu phục được hai quốc gia này là chuyện không tưởng đấy. Thấy nhiều người còn bán tín bán nghi con số mà mình đưa ra. Quang Toản cầm trong tay khẩu súng hỏa mai đến bên tấm bia đá mỏng chừng hai phân mà bắn.“ đùng” khi chưa ai biết chuyện gì, một tiếng nổ vang lên kèm theo một mảng khói đen. nhìn lại tấm bia đá đã nát bấy, khiến đám người kinh ngạc không ngớt, tò mò nhìn vào khẩu súng trong tay Nếu hai ngàn người kia có rất nhiều hỏa thương như vậy, thậm chí loại mà họ đang dùng còn tốt hơn mạnh hơn cái mà trẫm có thì sao?Đúng vậy ah. Tấm bia đá còn không chịu nổi đấy, nếu họ lại có rất nhiều hỏa thương như vậy thì đúng là không phải không thể ah. rất nhiều người trong số họ không biết hỏa thương lúc này không thể bắn liên tục như cung tiễn Dù đã giải đáp được thắc mắc nhưng chuyện này quá mới lạ đi, có người còn muốn đem so sánh thêm một vài thứ cho thỏa mãn sự tò Bẩm Hoàng Thượng! Vậy nếu họ đánh nhau với nhà Thanh thì ai thắng- một người đưa ra câu hỏi khá ngây ngô, nhưng hắn vẫn trả Chỉ cần một trong số các cường Quốc đó đem ra khoảng hai vạn người là có thể chính diện đánh đến tận Kinh đô Thanh quốc, vậy khanh nói ai thắng? Nên nhớ họ có rất nhiều thuyền lớn chở được cả ngàn người mạnh ah, chỉ hai vạn người liền có thể đánh đến kinh đô nhà Thanh đúng thật quá kinh hãi rồi. Họ nếu đánh Đại Việt vậy chẳng phải ta chỉ có nước bó tay chịu trói hay sao? Tuy rằng trong lòng có ngạo khí, tuy rằng đuổi được hai mươi chín vạn quân thanh ra khỏi nước nhưng không đến mức tự cho mình có thể đem quân đánh đến kinh đô Thanh Quốc đấy. Rất nhiều người nghe ra Đại Việt đang có khá nhiều nguy cơ. Chà Và ở phía nam Đại Việt đã bị chiếm, Phía Tây đã đánh gần đến Xiêm la, vậy chẳng phải chẳng mấy chốc sẽ đến mình sao?- Hoàng Thượng vậy chẳng phải Đại Việt ta nguy cơ trong sớm tối hay sao?- Không phải nguy cơ mà là chuyện chắc chắn, sớm muộn gì họ cũng đưa quân vào đánh ta, không những ta mà cả nhà Thanh cũng bị trả lời quá phủ phàng, cả đám bồn chồn trong người, nội tâm thầm căm hận đám người Châu Âu xấu xa kia. Chỉ hận không có vài tên người tây ở đây để đập một trận cho hả Hoàng Thượng! Chúng ta phải cấm không cho bọn người Tây Dương vào nước ta. Nên bắt tất cả đám người Tây Dương lại, nếu không lỡ họ là nội gián thì nguy. Cấm tàu thuyền ra vào, có như vậy mới giảm thiểu nguy cơ bị nội gián địch xâm nhập biết được tình hình của ta - một người nếu ra ý kiến được rất nhiều người cho là phải, phần lớn lên tiếng ủng Toản nghe vậy có chút sửng sốt, thầm nghĩ “ không lẽ việc bế quan tỏa cảng chính là do đây mà ra?”. Khi tỉnh dậy Quang Toản hỏi ra mới biết mình hôn mê đã hơn bảy ngày, lão thái y Ngọc khá kinh ngạc trước sự hồi phục nhanh của Quang Toản, Quang Toản hồi phục nhanh như vậy là lão đã cảm ơn trời phật rồi rảnh đâu mà để ý nguyên do, thái y Ngọc chỉ nói “ Do Hoàng Thượng có chân long hộ thể được chư thần nâng đỡ nên hồi phục nhanh như vậy”. Nhưng trong lòng tỏ ra đặc biệt bội phục Tình Toản thấy bên cạnh mình có thêm một bác sỹ riêng’ xinh đẹp lại ngây thơ lấy làm thích thú. Hỏi Lão Phúc về nàng, lão nói nàng do Thái Hậu đưa đến. Mẹ hắn lại nói lập lờ không rõ, nhưng tất cả đều quên mất Tình Tình là cô gái ngây thơ, trước kia suốt ngày chỉ biết tiếp xúc với dược lý cây cỏ, chẳng biết đến thế thái nhân tình, khói lửa nhân gian, tâm hồn nàng trong sáng như trang giấy trắng vậy. Gặp một tên bụng đầy quỷ kế như Quang Toản, mọi chuyện dễ dàng bị phanh phui gốc rễ. Đối phó với những cô gái như Tình Tình hắn chẳng gặp phải khó khăn nào, chẳng mấy chốc tâm hồn thiếu nữ bị hắn trộm Hậu Bùi Thị Nhạn thấy con mình tỉnh lại vui mừng khóc hết nước mắt, Quang Toản phải khuyên nhủ một hồi lâu mới chịu cùng cung nữ ra về, trước khi về còn không quên bắt Phan Văn Lân sắp xếp thêm người bảo vệ Quang Toản an khi Quang Toản ngất đi rất nhanh hộ vệ cung đình cũng đuổi sát đến, đám sát thủ rút chạy, do mục tiêu chính của chúng là hắn nên Phạm Hải Yến và Nguyễn Phượng Hiền không bị tổn thương gì, riêng Lão Phúc bị trúng tên ở chân được ngự y băng bó cẩn thận không có gì đáng ngại, chỉ tiếc hai hộ vệ bên cạnh hắn bị thương rất nặng, hồi phục lại được như xưa hay không lại chưa thể nói trước. Còn đám sát thủ và đứng sau lưng chúng là ai vẫn chưa thể điều tra ra, theo như vũ khí và manh mối để lại hiện trường vụ ám sát bước đầu được phán đoán là tử sĩ của Nguyễn Ánh, nhưng việc chứng thực lại chẳng được. Riêng Nguyễn Văn Tuyết nổi trận lôi đình, đến thẳng vào cung xin thay đổi một loạt ngự lâm quân, trách tội Phan Văn Lân. Sau đó bị Quang Toản gạt Toản tỏ ra rất áy náy ban thưởng hậu cho gia đình của hai hộ vệ sau khi hồi phục, phong hai người làm chức giáo đầu chịu trách nhiệm huấn luyện võ nghệ cho ngự lâm quân. Riêng Trần Đình Tâm thái hậu trong cơn giận dữ cho bắt nhốt vào ngục vì tội không hoàn thành chức trách, sau khi Quang Toản tỉnh dậy liền cho thả ra lại còn ban thưởng, nhưng trước sự chỉ trích của đình thần và thái hậu, Trần Đình Tâm lấy làm xấu hổ, xin được ra trận chứ không chịu tiếp tục ở lại ngự lâm quân. Quang Toản thấy lão là người gan dạ, trầm ổn, làm việc nhanh nhẹn, có tài chỉ đạo, trung thành tận tâm, người như vậy hắn phải để bên cạnh cho mình dùng, đưa ra biên ải làm một quân nhân bình thường là quá phí phạm nhân lúc chưa điều tra ra được chủ mưu phía sau cuộc ám sát, Quang Toản linh quang chợt lóe nghĩ ngay đến chuyện xây dựng đội ngũ tình báo cho riêng mình, hiện tại triều đình Phú Xuân không phải không có lực lượng tình báo nhưng có vẻ như hoạt động không mấy hiệu quả, với lại hắn không biết lực lượng tình báo này hiện như thế nào, phải đến khi Quang Toản tìm hiểu mới biết họ hoạt động núp dưới bóng của một ban gọi là Cơ Mật Xử khá im hơi lặng tiếng, sau khi Quang Trung mất không còn được quan tâm nhiều nên chỉ còn lại vài chục nhân viên mà Toản gặp riêng Trần Đình Tâm lệnh cho lão bí mật thành lập một tổ chức tình báo mang tên Hoa Mai, bắt đầu bằng việc sát nhập Cơ Mật Xử vào tổ chức Hoa Mai. Sau đó cung cấp thêm tiền bạc để lão tuyển mộ và huấn luyện thêm nhân viên phát triển lớn mạnh tổ chức này, kể từ đó Quang Toản lại nắm trong tay một lực lượng mới trợ giúp hắn làm những việc mà ngoài sáng hắn không làm được. Tổ chức Hoa Mai chỉ trong hai năm liền vươn tay mắt của mình vào đến tận Gia Định, Cao Miên, Xiêm La, Ai Lao, Miến Điện, Nhà Thanh thu thập được rất nhiều tình báo quan trọng khiến Quang Toản phải bất ngờ giật mình trước những thông tin Toản tuy rất nhanh tỉnh dậy nhưng muốn hồi phục hoàn toàn, Tình Tình bác sỹ riêng nói cần phải một tháng nghỉ dưỡng, hắn cảm thấy một tháng nghỉ dưỡng quá dài, đưa ra ý kiến, liền bị thái hậu thẳng thừng gạt đi, chẳng biết làm sao được, đây cũng là vì lo lắng cho hắn mới làm như vậy, nên sau khi nghỉ tết hắn lại có thêm một tháng nghỉ ngơi không lên triều, nhưng vẫn thư từ qua lại với đám đình thần khi có việc một tháng này Quang Toản với Nguyễn Phượng Hiền làm nhà giáo mở lớp dạy chữ quốc ngữ, từ việc dạy chữ quốc ngữ cho hai mươi người công giáo ban đầu, sau đó nhân lên với con số bốn trăm, những người công giáo sau khi tốt nghiệp Quang Toản cho họ từ học sinh chuyển thành nhà giáo, dưới sự đốc thúc của Nguyễn Phượng Hiền liên tục chiêu sinh mở lớp dạy chữ quốc ngữ, hoạt động khá bí mật, ban đầu chỉ chiêu sinh con em tầng lớp bình dân ở kinh thành, thấy được đi học lại được tiền làm người theo học ngày càng đông, ban đầu họ cũng chỉ coi đó là nghề nghiệp nhưng về sau lại coi đây là con đường thăng tiến, cỗ vũ không ít con em tầng lớp trung lưu tình nguyện tham gia, đặc biệt sau khi tốt nghiệp liền có thể trở thành nhà giáo, có việc làm có thu nhập cao. Quang Toản đưa vào đây rất nhiều tiền của, đến khi hoạt động có chút nề nếp liền giao hẳn cho Nguyễn Phượng Hiền quản lý, cô nàng khá thích thú và đặc biệt có khiếu trong lĩnh vực này. Được cấp kinh phí đều đặn nên việc mở rộng chữ quốc ngữ tiến triển nhanh chóng theo cấp số nhân, Nguyễn Phượng Hiền cảm thấy tài liệu tiếng quốc ngữ quá ít, xin hắn thêm kinh phí để dịch các tài liệu chữ nôm ra chữ quốc ngữ, Quang Toản thấy ý kiến này hay nên tiếp tục ủng hộ, nhờ vậy mà tài liệu học tập giảng dạy chữ quốc ngữ tăng nhanh tạo điều kiện cho học sinh tiếp thu nhanh hơn chu kỳ tốt nghiệp cũng rút ngắn lại, lớp học trở nên không đủ Toản lấy danh nghĩa đào tạo mật ngữ cho thám báo trong quân đội mà mở một trường học lớn ở bên kia bờ sông Hương gần trăm gian lớp học quy mô rất lớn, mỗi gian đủ chứa trăm học sinh, khi Nguyễn Phượng Hiền hỏi hắn đặt tên gì cho ngôi trường này, Quang Toản do dự một hồi lâu cuối cùng phun ra hai chữ “ Quốc Học”.Nguyễn Phượng Hiền sau khi làm hiệu trưởng trường Quốc Học, liền lấy năm gian phòng phục vụ cho việc dịch sách sang chữ Quốc Ngữ, lại dành tiếp năm gian tổ chức in ấn tài liệu. vào lúc này kỹ thuật in ấn bằng chữ rời ở Đại Việt đã phát triển mạnh và rộng rãi nên việc in ấn chẳng mấy khó khăn. Nguyễn Phượng Hiền còn lớn mật tự tổ chức biên soạn sách chữ quốc ngữ, lấy danh vọng của nàng lôi kéo được không ít con em quan chức hoặc con nhà nho gia sĩ phu gặp cảnh bần cùng vào làm việc ở trường Quốc Học. làm cho chất lượng nguồn chất xám trở nên tăng trưởng. trong đám người mà Nguyễn Phượng Hiền lôi kéo, không thiếu con em, tiểu thư của các đình thần trong triều, họ tham gia khá sôi nổi, thành lập một nhóm gọi là Tao Đàn Thông Tấn’ bắt đầu đưa ra một số sách, nhưng chủ yếu vẫn dừng lại ở thơ phú. Nhưng môi trường phát tán may mắn chỉ giới hạn trong nội bộ trường quốc Toản khi biết được sự lớn mật của nàng cũng cảm thấy giật mình. May sao sự việc vẫn chưa đủ làm kinh động đến tầng lớp sĩ phu nho gia, không nữa, hắn khó mà sống nổi trước sự chỉ trích của họ. Nên biết ngôn luận đáng sợ như thế nào, trong thời đại này ai là ngôn luận, nho gia sĩ phu chính là ngôn luận, họ nắm giữ ngôn luận. Quang Trung sau khi nắm quyền nâng đỡ chữ nôm chèn ép chữ hán khiến cho rất nhiều nho gia lấy đó làm bất bình lấy cớ không ra giúp nhà Tây Sơn, cũng vì vậy triều đình Phú Xuân đã thua một nước cờ ngôn luận, lòng dân trong nước không quy tụ. Nay nếu biết chuyện Quang Toản có ý chuyển từ chữ hán chữ Nôm sang chữ Quốc Ngữ, đến ngay cả Trần Văn Kỷ cũng không thể tưởng ra phản ứng của tầng lớp sĩ phu trong nước sẽ như thế nào, có khi kéo nhau lên núi phất cờ tạo phản cũng không biết việc làm của Nguyễn Phượng Hiền đưa ra cho Quang Toản một chiến thuật mới, đầu tiên là viết tiểu sử các đình thần của triều Phú Xuân, không cần viết quá chân thật quá đúng chỉ nêu tóm tắt sự tích, chiến công, và một số nhận xét mang tính khen ngợi. Nguyễn Phượng Hiền được Quang Toản gợi ý liền biết đây là một nước cờ rất cao tay, dù cho tẩy chay như thế nào cũng không ai có thể làm lơ một cuốn sách viết về mình được, được gợi ý Nguyễn Phượng Hiền bắt tay vào làm ngay, đầu tiên là viết bài về cha nàng Nguyễn Văn Tuyết, sau đó các đình thần đều lần lượt có riêng mình một bản, kể cả những nho gia nổi tiếng của triều đại Lê Trịnh hiện đang ở ẩn không ra nàng cũng không buông tha liệu để viết về một con người cùng một thời đại không khó tìm, Quang Toản vận dụng thêm tổ chức Hoa Mai sau lưng mình trợ giúp cho Phượng Hiền không ít tư liệu. Nguyễn Phượng Hiền tổ chức đội ngũ biên soạn ngày càng đông ước chừng hơn trăm người ngày đêm biên soạn in ấn, nhưng Quang Toản nghĩ vẫn chưa nên phát hành ra vì còn thiếu Gió Đông’.Thứ nữa, khi lượng học sinh tốt nghiệp tại trường Quốc Học ngày một đông, Quang Toản nghĩ ngay đến việc truyền thụ nó ra ngoài không chỉ giới hạn trong đám người Nguyễn Phượng Hiền nữa. Nhưng truyền thụ như thế nào để lúc đám sĩ phu phát hiện ra, sự cũng đã rồi đó mới là điều khó Phượng Hiền và hắn phân tích chỉ nên bắt đầu từ binh lính và những giáo dân đạo thiên chúa. Vậy mới có thể tạm thời qua mặt được đám sĩ phu trong nước, tạo nên chuyện đã rồi, khởi đầu Nguyễn Phượng Hiền cho học sinh sau khi tốt nghiệp hợp thành từng nhóm mười người mang theo đầy đủ tài liệu sách vở chữ quốc ngữ cầm trong tay chỉ dụ của Quang Toản đến từng quân doanh dạy chữ cho binh sỹ, ban đầu ưu tiên đám lính trẻ tuổi sau đó đến nhóm già hơn và cứ như vậy. Để cho binh lính tránh tình trạng học trước quên sau, Quang Toản gợi ý cho Nguyễn Phượng Hiền lấy thêm nhân lực lập tòa báo chữ quốc ngữ cứ mỗi tuần sẽ phát hành một số đưa đến các quân doanh. Đương nhiên kinh phí cho việc này cần vô cùng lớn để duy trì, Quang Toản đành nhắm mắt nhịn đau chi ra. Thấy mặt hắn nhăn nhó Nguyễn Phượng Hiền tỏ ra vô cùng khinh bỉ hắn, ngoài mặt như vậy nhưng trong bụng lại càng chú ý hơn vào công ra Nguyễn Phượng Hiền cũng chọn lọc ra trong đám học sinh tốt nghiệp những người theo đạo thiên chúa cắt cử họ trở về quê nhà mở lớp dạy học chữ quốc ngữ, đương nhiên kinh phí để làm việc này do những giáo xứ của họ tự bỏ tiền ra duy trì, Quang Toản chỉ phụ trách trả lương cho nhà giáo còn việc duy trì thế nào chính là việc của các cha xứ và giáo dân ở này tuy nói là bí mật nhưng mỗi ngày có hằng ngàn người đi lại bên kia bờ sông trước cửa kinh thành không thể không dẫn đến sự chú ý của một vài người. Nhưng khi tìm hiểu biết do thiên kim đại tiểu thơ của đô đốc Nguyễn Văn Tuyết cùng với một số con em quan lại tụ tập, cũng không phải là chuyện gì lớn nên mắt nhắm mắt mở cho qua, một số khác dâng biểu cho Quang Toản khuyên hắn nên đề phòng, thanh niên tụ tập đông đảo một chỗ rất dễ gây ra bạo loạn không tốt, làm mất trị Toản thấy cũng có lý liền cho Dương Thiếc đang huấn luyện trong Lạc Việt quân lựa chọn từ trong quân của Trần Quang Diệu vừa mang về sau trận chiến thành Diên Khánh khoảng năm trăm người trầm ổn có cả nam lẫn nữ thành lập Quốc An Cục giúp bảo vệ trị an trong kinh thành và điều tra phá án. Phạm công thiệu ngạc nhiên nhìn về phía hồ độc lập như xác nhận lại câu trả lời. nghĩ cũng không ra mình có thể lấy ra một lượng lớn đồng như vậy từ đâu. Nghĩ sơ thôi cũng thấy cần hơn vài nghìn vạn cân đồng để đúc tiền nha. Đây là một khối lượng vô cùng khổng lồ nhớ trong kho mỗi năm chỉ có thể đem về hai chục vạn cân đồng là đã nhiều lắm rồi. còn không có năm chỉ được khoảng mười vạn cân thôi.“ Đây là lý do tại sao trẫm gọi khanh lại đây. Khanh chủ quản việc khai khoáng chắc biết rõ tình hình chứ,”“ hoàng thượng thần chủ quản khai khoáng nhưng mỗi năm nhiều nhất cũng chỉ khai thác được tầm 20 vạn cân đồng mà thôi tuyệt đối không hơn được, bao năm qua thần tận tâm làm việc tuyêt đối không bớt xén một cân đồng nào mong bệ hoàng thượng xem xét”“ Ái khanh sao lại khích động như vậy, là nghĩ ta không tin khanh sao?”Phạm công thiệu đứng dậy chắp tay không nói“ điều này đúng là làm khó khanh rồi. ta chỉ là muốn đưa ra một vài ý kiến mà thôi.”Hồ Độc Lập nói đến đây liền ra hiệu cho Phạm Công Thiệu ngồi xuống“ hoàng thượng dạy bảo. thần xin lắng nghe”.Hồ Độc Lập cười cười hỏi.“ có thật tất cả khoáng ở đại nam này đều do khanh chủ quản?”Phạm Công Thiệu nghe đến đây liền nhanh chóng động não, thật như vậy sao, đương nhiên là không rồi, đến ngay cả người dân bình thường có chút để ý cũng biết lượng khoáng mỏ mà triều đình khai thác ít hơn nhiều so với lượng khoáng mỏ đang khai thác rất nhiều, có nhiều hầm mỏ chỉ nằm cạnh hầm mỏ mà triều đình đang khai thác chỉ vài trăm mét mà đằng sau các mỏ này đều có hậu trường chống lưng không nhỏ bởi vậy được bưng bít rất chặt đấy. Nếu khui ra thật sự sẽ dính dáng không ít quan lại đia phương cũng như kinh thành đấy. Nên biết thì biết nhưng chẳng ai lại muốn làm công địch mọi người cả, bởi vậy thường được làm lơ Phạm Công Thiệu tiêu hóa một chút hắn lại cho quăng ra quả bom thứ hai“ lượng sản vật đưa về đến triều đình đúng là lượng sản vật khai thác được tại các mỏ sao?” Có quả bom nguyên tử lần trước nên khi nghe đến cau hỏi nay Phạm Công Thiệu cũng không cảm thấy bất ngờ ! đương nhiên là không rồi, cái này ai cũng biêt nha. Từ đốc công, đến quản lý mỏ, thủ kho, quan huyện, quan phủ, cho đến khi vào đến kho công bộ, mười phần cũng chỉ còn lại 3 phần thôi, cái này cũng không phải là chuyện lạ gì, hầu như toàn bộ quan lại đều coi đó là điều hiển nhiên rồi.“ Người đào mỏ làm việc năng suất chứ?”Khỏi phải hỏi. chẳng người dân nào tự nguyên đi đào mỏ cả. chủ yếu là do bắt buộc đi phu, hoặc tội phạm, phải thúc dục bằng đòn roi của đốc công thì mới làm việc bởi vậy người đào mỏ cũng khá đông nhưng hiệu suất công việc cũng chỉ được một phần ba mà thôi. Phạm Công Thiệu nhíu mày tự nghĩ đây là do khách quan mà sao có thể thay đổi được’.Hồ Độc Lập lại quang thêm một câu làm khai tỉnh Phạm Công Thiệu “ đãi ngộ, lương bổng không tốt, công cụ thiếu thốn thì sao có thể tăng khả năng lao động của thợ mỏ. vả lại thợ mỏ cũng cần quen tay phải không?”.Đương nhiên rồi, hơn ai hết Phạm Công Thiệu biết rõ hơn sự cần thiết của việc quen tay trong đào mỏ. lúc này chủ yếu là bắt lao công theo thời gian nhất định, bởi vậy người đào mỏ cũng thay đổi thường xuyên lấy gì mà quen tay, càng không nghĩ đến cái gì mà đãi ngộ, lại càng chẳng biết đến lương bổng là gì. Còn công cụ sao, một cây cuốc cùn và chiếc nong rổ tre đó là tất cả công cụ của người thợ mỏ được truyền từ năm này qua tháng khác đấy.“ ở đại nam còn chỗ nào có khoáng mà vẫn chưa khai thác không”.Không cần suy nghĩ cũng trả lời được câu hỏi này rồi. tất nhiên là còn rồi, còn khá nhiều là đằng khác. Nhưng tìm cho ra lại khó tỉ lệ nghịch với việc trả lời câu hỏi trên của Hồ Độc Lập khi dành thời gian cho Phạm Công Thiệu tiếp tục suy nghĩ Hồ Độc Lập quay sang nói với lão phúc“ cho gọi Trần quách tĩnh lên gặp ta”Lão phúc nghe vậy liền đi ra ngoài kêu Trần Quách Tĩnh “ khanh hiểu ý trẫm chứ”Hồ Độc Lập hỏi một câu không đầu không đuôi nhưng Phạm Công Thiệu lại hiểu đó đang nhụ ý cho cái gì. Nếu nhận lời sẽ trở thành đích ngắm cho tất cả mọi người, còn nếu không làm thì coi như lão cũng xong. Lần đầu tiên Phạm Công Thiệu thấy chiếc ghế dưới mông thật không dễ ngồi. Đã ngồi rồi lại càng khó thoát ra đấy, đưa ánh mắt nhìn về phái vị hoàng đế trẻ con kia, Phạm Công Thiệu thấy mình đã quá xem thường vị hoàng đế 12t này rồi, sau đó lại giật mình tự hỏi 12t thật sao, quả thât ngoài vẻ bề ngoài ra thì chẳng có gì giống với độ tuổi đó cả.“ thần xin nguyện nghe theo bệ hạ sai khiến”“ Đúng là làm khó cho ái khanh rồi, buổi chầu sắp đến khanh biết phải làm gì rồi chứ?”Ý của Hồ Độc Lập là muốn giao khoán việc tổ chức tìm và khai thác cho Phạm Công Thiệu kể cả việc thu hồi các mỏ lậu, đương nhiên chẳng ai muốn làm cái công việc này vì nó chẳng dễ làm tí nào hết. Nếu muốn làm thì phải cho Phạm Công Thiệu một thân phận đặc biệt, ít ra cũng phải là khâm sai thì mới dễ làm, bởi vậy 5 ngày sau lên triều cần đưa ra bàn bạc một chút. Đương nhiên cái việc này Hồ Độc Lập phải làm bộ không biết, mà bất ngờ do ai đó đưa ra ý kiến thì mới phúc sau một chốc đi ra ngoài liền chạy vào báo“ hoàng thượng có Trần Quách Tĩnh xin ra mắt”“ mau truyền gặp”Sau một hồi thi lễ ổn định vị trí lúc này Hồ Độc Lập mới nói“ vị này chính là công bộ ti Phạm Công Thiệu, từ nay việc an toàn của Phạm Công Thiệu giao cho khanh phụ trách”Nói rồi Hồ Độc Lập chỉ tay về phía Phạm Công Thiệu . dù chưa biết đầu đuôi xôi mắm gì nhưng nghe vậy Trần Quách Tĩnh liền nhận lệnh.“ thần lĩnh chỉ” Quay sang bên phía Phạm Công Thiệu nói“ mọi việc phải trông cậy vào khanh rồi, lần này ngoài việc chuẩn bị cho buổi chầu, khanh hãy lên cho trẫm một kế hoạch để trẫm xem trước có gì khó trẫm liền bổ sung thêm.”“ Thần tuân chỉ” Phạm Công Thiệu thi lễ“ hai người tiếp tục làm quen với nhau đi, ssau này sẽ còn phải hợp tác nhiều”Sau khi Phạm Công Thiệu và Trần Quách Tĩnh ra khỏi phòng làm việc của Hồ Độc Lập thì đã xế chiều rồi. Một ngày trôi qua thật nhanh. Trời tối đen như mực, hôm nay là ngày một tháng chạp nên chẳng có chút trăng sao gì, trong phòng làm việc của Hồ Độc Lập đèn vẫn sáng, là một người hiện đại, quen sống trong ánh đèn điện, giờ đây cuộc sống chẳng có chút điện đài việt lúc này khi màn đêm buông xuống dường như chẳng còn hoat động gì ngoài đi ngủ. đèn đóm cũng chỉ liu hiu một hai chiếc trong nhà, phục vụ ánh sáng cho bữa cơm tối rồi lại tắt vì sợ tốn cả hoàng cung nơi Hồ Độc Lập dang ở cũng rơi vào tình trạng như vậy. Mấy ngày qua Hồ Độc Lập chiều chiều lại chịu khó chạy bộ xung quanh sân một lúc, sau đó lại gé qua cung trường thọ thăm thái hậu Bùi Thị Nhạn tức là mẹ đẻ của Quang Toản, ban đầu vì sợ bà nhận ra chuyện gì đó nên hắn không dám ở lâu, nhưng rồi dần dần hắn cảm thấy sự thân thiêt đối với bà, chắc có lẽ là do tình cảm mà thân thể này để lại. Hồ Độc Lập cũng không lấy đó làm vấn đề gì lớn, coi là mẹ ruột của mình vậy, ở lại ăn cơm là chuyện bình thường. Đương nhiên hoàng thái hậu trong cung cũng không phải chỉ có một mà có đến hai vị. Chính cung hoàng thái hậu Bùi Thị Nhạn và một vị khá nổi tiếng chính là Bắc cung hoàng thái hậu Lê Ngọc Hân. Hồ Độc Lập càng không thể không biết, Hắn cũng qua thỉnh an vị hoàng hậu này rất nhiều lần. Lần đầu mới gặp Hồ Độc Lập quả thật ngỡ ngàng trước dung nhan của vị thái hậu này rồi. Đúng quả là sắc nước hương trời, khuynh quốc khuynh thành là đây, khuôn mặt sáng trong, làn da trắng nhu hòa, dáng người thanh cao, đầy đặn, cử chỉ lại càng như muốn câu hồn người khác. Đương nhiên đây không phải là do cố ý hấp dẫn mà là cử chỉ tự nhiên như vậy. Năm 16 tuổi bà lấy Quang Trung, tính ra năm nay cũng chỉ 25t mà thôi, ở thời hiện đại con gái 25t là còn tre chán, chuyện lấy chồng còn chưa nghĩ đến, ấy vậy mà đây…. 22t bắt đầu ở góa. Thật hẩm hiu Độc Lập là người hiện đại, thực tế hắn lại chẳng phải Quang Toản nên đương nhiên cũng xuất hiện vài ý nghĩ rồi. người đẹp ai lại không ham. Nhưng ý nghĩ này mỗi lúc chỉ nhém lên được chút khói liền bị Hồ Độc Lập nhanh chóng dập nhiên không thể ăn nhưng nhìn thì chẳng sao, bởi vậy mà thường ngày ngoài việc chạy qua chỗ chính cung thái hậu hắn cũng chả ngần ngại qua chỗ bắc cung thái vài vòng, có khi ở lại dùng bữa lúc lại như tình cờ đi ngang qua.. nói chung hắn viện khá đủ lý do chỉ để nhìn một chút. Thật là khổ sở nha linh hồn thì của hồ độc lập đương nhiên chẳng có vấn đề gì, nhưng thân thể này lại là của quang toản đấy….. suy nghĩ một chút liền đành lắc đầu thở dài vậy…Hồi chiều chính cung thái hậu Bùi Thị Nhạn, có cho người sang gọi hắn tối qua cung của bà dùng bữa, không cần nghĩ hắn cũng biết chắc là vì chuyện của Bùi Đắc Tuyên rồi, Tuyên chắc lại đi cầu xin thái hậu nên bà mới biết chuyện đây. Hồ Độc Lập thở dài một hơi thầm nghĩ xem ra phải nhượng bộ một chút rồi, cũng không sao! Chỉ cần nắm đủ binh quyền trong tay thì sợ gì một Bùi Đắc Tuyên’.Đêm đến tại hoàng cung khá buồn tẻ, ánh đen liu hiu, Hồ Độc Lập cho đốt hơn chục cây đèn trong phòng nhưng ánh sáng cũng không có cải thiện gì cho lắm. Các gia đình đi ngủ khá sớm, bởi vậy có thể trả lời tại sao các hộ gia đình vào thời này lại đông con như ánh đèn hiu hắt này, Hắn đang tự mình ngồi vẽ viết một số thứ, xài bút lông không quen nên đành phải lấy than củi chế cho mình một cây viết chỉ. Chứ có ai vẽ thiết kế mà lại dùng viết lông bao giờ. Tuy không có than chỉ nhưng dùng than củi thay thế cũng có thể dùng nay khi bàn với Phạm Công Thiệu về công cụ khai thác mỏ, hắn nghĩ đến cuốc chim, xà beng, đèn mỏ và xe goong. Thực tế lúc này ở châu âu người ta đã sử dụng những cái này từ rất lâu rồi, còn ở phương đông do không được chú trọng về vấn đề này nên khá lạc hậu. Cuốc chim với xà beng thì dễ rồi, còn đèn mỏ thì khó khăn hơn một tí vì trong nước không có thủy tinh làm chụp đèn, nếu có thì cũng có giá cao trên trời do một số thương buôn châu âu đưa đến nhưng cũng rất ít ỏi, với lại trong hầm mỏ cũng không có gió lùa vào là mấy, bởi vậy Hồ Độc Lập quyết định cho dùng đuốc ống xe gòng thì đúng là hơi phức tạp một chút nhưng hắn tin với tay nghề của các thợ thủ công trong nước lúc này hoàn toàn có thể tạo ra, ở châu âu thế kỷ 15 người ta đã tạo được xe goong rồi, với lại cấu tạo của nó cũng khá đơn giản, chỉ là Hồ Độc Lập muốn cải tiến lại một chi tiết. chi tiết này mặc dù nhỏ nhưng lại là cái quang trọng đó chính là ổ bi. Tuy rằng chỉ là chi tiết rát nhỏ bé nhưng công dụng và ứng dụng của nó lại không hề nhỏ bé tí nào, tuy rằng nhìn cấu trúc khá đơn giản nhưng chính bản thân nó lại không đơn giản. Ánh mắt đăm chiêu già nua của Trình đạo sĩ làm Quang Toản cảm giác như đang có hai luồng khí thức mâu thuẫn quấn lấy nhau trong đó. Tuy một mà hai tuy hai mà một, trong đó tồn tại sự vô thường lẫn hữu thường đan xen lẫn lộn như chính cuộc sống có vui mừng có buồn khổ của con người sống giữa trời đất. Có khi người ta bất chấp đánh đổi tất cả chỉ để thỏa mãn dục vọng của mình, có khi lại mủi lòng dừng chân trước bờ vực tội ác bởi một nụ cười thân thiện của ai kia, bình thường vô danh trong đất Bần đạo thất thố! – Trình đạo sĩ lên giáo là trường phái tôn giáo tôn trọng quy luật tự nhiên, với triết lý rằng đạo trời không thân ai, không sơ ai. Trời đất sinh ra vạn vật, rau cỏ, chim muôn, nhân loại, xem việc sống như một nghĩa vụ không vui buồn, nhìn đời qua lăng kính thảm nhiên, và xem cái chết là một việc phục tùng theo lẽ tự nhiên. Đạo giáo quan niệm con người và vạn vật là từ đạo mà ra, và cuối cùng thì trở về với Đạo, hòa vào Đạo, ngộ đạo để được giải thoát. Muốn hòa vào Đạo, họ đưa ra thuyết vô vi gồm Vô Cầu, Vô Tranh, Vô đoạt, Vô họ muốn được đạo thì phải luyện thành Kim Đan, để gom đủ Tam Bảo Tinh, Khí, Thần về một, tức là làm cho tinh khí thần hợp nhất. Sau đó phải thanh luyện tiếp để xả hết, hòa vào hư không, trở về hiệp nhất với Đạo. Luyện Kim Đan ở đây là luyện cho thành Thánh Thai kiểu như xá lợi trong phật chứ không phải luyện thuốc tiên. Theo truyền thuyết khi đó sẽ có cơ hội đạt được tiên duyên, nhưng phương pháp để thực hiện lại chẳng ai biết ngoài hai chữ mơ hồ “ngộ đạo”. Quang Toản đoán vị Trình đạo sĩ này bỏ cả cuộc đời để “ ngộ đạo” nhưng đến giờ chẳng thành công làm cho lão có phần nhụt chí nên mới đưa ra biểu hiện xung đột như Trình đạo trưởng gặp ta chắc phải có nguyên do, không biết đạo trưởng có gì chỉ dạy?- Quang Toản lên tiếng hỏi- Chỉ dạy thì không dám, bần đạo đạo hạnh kém cỏi, chẳng qua có nguyên cứu qua thuật tinh tượng, đoán thiên cơ, song gần đây trời đất chuyển dời làm cho bần đạo không nhìn ra được điều gì. Trời đất lẫn lộn thật không thể đoán trước. Bần đạo nghĩ đến việc xuất quan để tìm hiểu, sẵn tiện đưa một đệ tử xuống núi, may mắn gặp ngài ở nơi đây, thật đúng có duyên. – Lão đạo sĩ lên tiếng làm cho Quang Toản cái hiểu cái Trẫm thật vui mừng khi được gặp đạo trưởng, khi nãy có nghe đạo trưởng nói tương lai ta chẳng yên bình luôn gặp đại nạn, vậy không biết đại nạn ở đây là gì?- Quang Toản cố gắng tìm kiếm chút ít thông Thiên cơ không thể lường, chính bần đạo cũng không Rất thẳng thắn, lão đạo sĩ đưa ra câu trả lời làm cho Quang Toản chẳng còn biết phải nói Trẫm có thể biết tuổi của Trình đạo trưởng chăng?- Quang Toản theo thói quen pha lẫn chút tò mò đi hỏi tuổi của vị đạo sĩ trước Bần đạo thật không nhớ rõ, chỉ biết ngày đó bần đạo theo thầy lên núi là vào thời loạn lạc nhà Mạc, đến bây giờ thật đã gần hai trăm vị Trình đạo sĩ mơ hồ trả lờiQuang Toản nghe lão nói như vậy bờ vai không tự chủ được mà run lên vì lạnh, da gà nổi lên tay. Trong truyền thuyết của Đạo giáo Lão Tử cũng chỉ sống được 250 tuổi vậy mà người đang cười nói trước mặt hắn lúc này đã gần hai trăm tuổi rồi, lại còn khỏe mạnh như vậy việc sống thêm vài chục năm nữa chắc không khó. Quang Toản không ngờ trên đời còn có lão yêu quái như thế, nhủ thầm chắc không phải lão đang bịp ta đó chứ? Trong lòng thì nghĩ vậy nhưng ngoài miệng lại Thật thất lễ, đúng là vạn hạnh vạn hạnh cho xã tắc ta. Có một bậc trưởng bối như vậy chống đỡ chính là phúc của trăm đạo sĩ nghe hắn nói như vậy có phần bất ngờ, sau lại vuốt râu mỉm cười vừa lòng. Theo lão, một ông vua không thể nào kìm nén trước sự dụ dỗ của tuổi thọ, dù không thể trường sinh bất lão đi nữa thì việc để sống lâu trăm tuổi cũng đủ để làm người khác điên cuồng. Thế nào Quang Toản cũng sẽ hỏi lão cách tu tiên hay đại loại nhằm mục đích tăng tuổi thọ, song câu nói của Quang Toản lại khác hoàn toàn so với dự liệu của ông ta. Quang Toản có thể bỏ qua dụ hoặc lớn như vậy chứng tỏ có tố chất của một minh Bệ hạ không muốn biết cách để gia tăng tuổi thọ sao?- Trình đạo trưởng có cách?- Quang Toản hỏi ngược Ngài có thể lên núi cùng bần đạo, tương lai có thể gặp được tiên duyên không chừng – lão đạo sĩ đưa ra lời dụ Vậy thần dân của trẫm bỏ cho ai?- Quang Toản mỉm cười hỏi. - Bệ hạ nhân đức bần đạo xin kính phục, tuy hoạn nạn trong tương lai của ngài bần đạo không cách gì sửa đổi song đã gặp tất có duyên, bần đạo thấy khí sắc của ngài có phần không tốt không biết có thể để bần đạo bắt mạch cho Toản lấy làm lạ, hắn có chỗ nào không khỏe trong người đâu cơ chứ! Nhưng thấy lão nhiệt tình như vậy cũng không có lòng cự tuyệt nên đành chấp Không ngờ đạo trưởng còn biết đến chữa bệnh bắt mạch, vậy làm phiền đạo trưởng vậy- Quang Toản đưa tay của mình ra tỏ vẻ đồng cánh tay của Quang Toản được hai bàn lão đạo sĩ cầm lấy, sau khoảng một phút liền xong, hắn chẳng thấy gì quá khác thường khi được bắt mạch ngoài việc có chút nóng lạnh thất thường thay đổi nhau qua lại mấy lần giữa hai cổ tay. Quang Toản nghĩ đó là do thời tiết mùa xuân lại đang vén tay áo lên nên mới như vậy mà quên để ý trên trán vị đạo sĩ đối diện lấm tấm mồ hôi giữa thời tiết se lạnh của tiết thanh minh thành Phú Xuân- Xem ra bần đạo quá lo lắng rồi, thân thể ngài không có gì không khỏe, bệ hạ cứ yên tâm. Bần đạo còn có chuyện trong người, xin phép đi trước- lão đạo nói đi liền đi không để cho Quang Toản kịp hỏi thêm vài chuyện- Chẳng biết có thể gặp đạo trưởng ở nơi nào?- Quang Toản hỏi vọng theo- Có duyên ắt sẽ còn gặp –nghe được tiếng trả lời như vậy là khi lão đạo sĩ nọ mất bóng trong đám đông người qua lại trước sự chăm chú quan sát của Quang Toản . Mãi một hồi sau hắn vẫn còn gắng kiếm tìm hướng đi của lão nhưng vô ích, đứng ngó nghiêng một Toản ca! Huynh đang tìm kiếm cái gì vậy?Tiếng của Hải Yến vang lên từ phía sau làm cho Quang Toản quay À! Không có gì? Hai muội đi giải xăm thế nào? Có phải hỏi chuyện tình duyên không?- Sao huynh biết? – cả Phượng Hiền và Hải Yến bị hắn đoán trúng tâm đen đồng thanh hỏi lại. Con gái thời nào chẳng vậy, mấy nàng rất hay để ý đến vấn đề này, lên chùa lễ phật có lúc nào không lẩm bẩm cầu gặp tình lang trong mộng cơ chứ, dù ngoài miệng lại nói rằng mình đang cầu bình an cho cha mẹ. Mấy thầy giải xăm ngồi trước chùa đương nhiên biết đánh vào tâm lý này của các nàng có rất nhiều kịch bản được đưa ra mà kết cục lúc nào cũng có hậu kiểu như sẽ gặp chút khó khăn trắc trở nhưng nếu vượt qua được’ hay người kia trong lòng cũng có chút ấn tượng với cô nương nhưng bên cạnh chàng cô nương có không ít đối thủ cạnh tranh’ bởi vậy sao không đúng cho được. Xem ra năm xưa mẹ của Phượng Hiền cũng ôm tâm tư như vậy đến đây xem bói Hai người có thể cho ta biết thầy giải xăm nói gì không? – Quang Toản lên tiếng dụ Không được! - ạc không ngờ hai nàng lại trả lời đều như vậy, tuy rằng tính cách khác nhau nhưng trong trường hợp này lại quá giống, giống đến cả cử chỉ, khiến hắn lại có thêm chút hiểu biết về phụ nữ, kinh nghiệm quý báu người Quang Toản lại tiếp tục dạo bước qua các khu chợ đông đúc tấp nập, đến chiều rồi mới lịnh khịnh theo hướng dọc bờ sông dưới bóng rặng tre bên bờ mà bước về Hoàng Cung, lúc này trên tay lão phúc và hai gã hộ vệ đã không thể mang thêm được món đồ nào nữa. Quang Toản cũng cầm trên tay mấy quả cam vàng óng làm đồ giải khát vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ với Hải Yến và Phượng Hiền- Toản ca! Quả cam lại rơi nữa rồi, nhặt cho muội- Ờ! Để ta nhặt! Hai muội ăn bớt đi chứ, thiệt là ham hố, ăn không được bao nhiêu lại gắng mua cho Tại thấy em bé bán cam rất đáng thương mà, muội còn định mua hết chỗ đó đấy. Quang Toản nghe Hải Yến nói như vậy cũng biết đó là chuyện nên làm, hắn cúi xuống nhặt quả cam. Vừa cúi người liền nghe thấy tiếng gió sượt qua trên đầu, quay người nhìn lại đã thấy một mũi tên cắm sâu vào thân tre, đuôi vẫn rung lên không ngớt. Khiến Quang Toản á khẩu trợn mắt nhìn chăm chăm vào mũi tên, trong đầu không nghĩ rành mạch được chuyện gì. Hai hộ vệ bên cạnh hắn là người phản ứng nhanh nhất, cả hai ném ngay tất cả hàng hóa xuống đất một người kẹp lấy hông hắn mà lui về phía sau rặng tre khuất hướng đến của mũi tên vừa rồi, tiếp đến là Phượng Hiền cất lên tiếng la lớn đánh tỉnh lão Phúc và Quang Có thích khách! Có thích khách! Có thích khách!Từ dưới sông không ít người mặc đồ đen tay cầm đao dựa vào sức bật của thân tre mà lao lên xông thẳng về đám người Quang Toản. Người hộ vệ thứ hai vẻ mặt đầy ngưng trọng rút đao tạo dáng hộ vệ để cho người hộ vệ thứ nhất ôm Quang Toản bỏ chạy về phía sau. lão Phúc mặt cắt không còn máu chẳng nói được câu nào đứng đực ra một hồi, khi nghe Phượng Hiền hô lớn mấy lần mới hồi tỉnh chạy theo người hộ vệ thứ nhất. Song bắp chân lại trúng phải mũi tên thứ hai của thích khách khiến lão la lên trong đau đớn, té xuống tại Hiền là con nhà võ tướng đương nhiên phản ứng không chậm, nàng kéo lấy tay Hải Yến mà chạy về phía sau. Nói thì chậm nhưng sự việc xảy ra rất nhanh, khi Quang Toản hiểu được chuyện gì đang xảy ra thì đã được đặt xuống đất, ở bên kia người hộ vệ thứ hai và tên thích khách dẫn đầu vừa bắt đầu va chạm binh khí với nhau tiếp sau liền bị bao vậy vào giữa đám người bịt Hiền và Hải Yến đang dắt nhau chạy về hướng này, có một vài tên bỏ qua việc bao vây người hộ vệ thứ hai mà cầm đao chạy về phía này. Quang Toản nhìn vào người hộ vệ thứ nhất mà gào lớn- Nhanh bảo vệ hai nàng! – đây là câu nói duy nhất mà hắn có thể nói vào lúc Toản nhìn thấy được sự do dự trong ánh mắt của người hộ vệ thứ nhất, rõ ràng không muốn bỏ qua nhiệm vụ hàng đầu là bảo vệ Quang Toản. Cuối cùng với giọng sự cương quyết trong tiếng gòa của Quang Toản cũng buộc người hộ vệ thứ nhất cất bước để lại Quang Toản một Toản đứng lại một mình? Hắn có thể yên lòng đứng đó nhìn hai nàng đang bị thích khách đuổi theo sau lưng sao? Ngay khi người hộ vệ thứ nhất cất bước hắn cũng cất bước theo sau chạy về hướng hai người Hải Yến và Phượng Hiền, giờ đây tất cả những điều mà hắn có thể nghĩ đến là an toàn của hai đám thích khách chỉ còn cách phái sau hai nàng tầm vài bước ánh đao sắc sắp chém xuống, người hộ vệ thứ nhất cũng vừa đến vung đao đón đỡ trong gang tấc khiến Quang Toản phải nín thở liều mình tăng nhanh cước Toản ca! Toản ca! Nhanh chạy, huynh chạy nhanh đi – hai nàng hốt hoảng lên tiếng quan tâm đến sự an toàn của hắn- Chạy mau- tiếng thét của người hộ vệ thứ nhất thúc dục hắn mau Không! Chúng ta cùng chạy! – nói là làm chẳng kịp để hai nàng dùng giằng hắn cầm lấy tay hai nàng mà chạy, người hộ vệ thứ nhất ra sức cản đường từ phía sau nhưng chỉ là tức thời, trong vòng vài hơi thở số lượng thích khách chạy đến tấn công người hộ vệ thứ nhất đã thêm mấy người. Chỉ chờ thêm vài hơi liền có người tiếp tục tách ra tiếp tục đuổi giết Quang vị trí của người hộ vệ thứ hai đang giao đấu quyết liệt giữa ba tay thích khách, có hai thi thể mang áo đen đang nằm dưới Ngươi ngoan ngoãn đầu hàng, bổn đại gia thấy ngươi có tài sẽ không truy cứu chuyện vừa Con mẹ ngươi, ta mà phải đầu hàng lũ chuột đen các ngươi sao, cho ta xem các ngươi có cơ hội đó Hừ! Chết đến nơi rồi mà vẫn còn già mồm, anh em nhanh chóng giải quyết tên này thôiNgười hộ vệ thứ hai tuy ăn nói mạnh miệng như vậy nhưng thực tế đã chẳng còn mấy hơi sức, trên người có không ít vết thương với lại đám thích khách này cũng đâu phải dạng vừa, hai tên bị loại bỏ dưới đất chẳng qua chỉ là trong lúc chủ quan bất cẩn mới ban đầu mà thôi. Ba tên trước mặt đây khó đối phó hơn nhiều.

nuoc lac viet o the gioi moi